Đề Xuất 2/2023 # Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Chức Năng Giáo Dục Của Tác Phẩm Văn Học # Top 5 Like | Photomarathonasia.com

Đề Xuất 2/2023 # Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Chức Năng Giáo Dục Của Tác Phẩm Văn Học # Top 5 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Chức Năng Giáo Dục Của Tác Phẩm Văn Học mới nhất trên website Photomarathonasia.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Đề bài: Anh chị hãy nêu suy nghĩ của mình về chức năng giáo dục của tác phẩm văn học.

Văn học nghệ thuật luôn gắn bó chặt chẽ với cuộc sống con người, là phương tiện độc đáo, hấp dẫn để con người hiểu biết, khám phá và sáng tạo thực tại xã hội. Văn học là tấm gương phản chiếu đời sống. Qua tấm gương sinh động này, con người hiểu biết sâu hơn về hiện thực. Nhưng văn học không đơn thuần chĩ là hình thức phản ánh. Phản ánh chưa phải là mục đích cuối cùng của văn học. Từ chỗ cung cấp những hiểu biết đúng đắn cho con người, văn học đã góp phần cải tạo cuộc sống.

Văn học đến với con người bằng con đường tình cảm, cảm xúc. Nó mang lại cho con người những rung cảm sâu xa trước vẻ đẹp của quê hương, đất nước, trước trạng thái muôn màu của cuộc sống chung quanh và nhất là trước chiều sâu của thế giới tâm hồn. Văn học giúp con người đối chiếu, liên tưởng, nghiền ngẫm về cuộc đời và về chính bản thân mình, để từ đó có nhận thức đúng đắn về cuộc sống, về chân lí, biết yêu ghét minh bạch và luôn luôn khát khao hướng thiện. Đó chính là chức năng giáo dục của văn học.

Từ ngàn xưa, văn học dân gian đã làm tốt chức năng này. Những thiên thần thoại, cổ tích, truyền thuyết, ngụ ngôn, tất cả đều nhằm phản ánh đời sống con người dưới những màu sắc, góc độ khác nhau. Nhưng bao trùm lên hết thảy vẫn là khao khát hiểu biết và chinh phục, là mục đích vươn tới Chân, Thiện, Mĩ của con người.

Một nhà văn xưa đã nói: Văn học giúp người ta làm lành, lánh dữ. Bởi thế nên nó có sức tác động mạnh mẽ tới đời sống tình cảm của con người, giúp chúng ta nhận thức được tốt, xấu, phải, trái, từ đó có cách sống đúng đắn, phù hợp với đạo lí.

Trong những năm 30, 40 của thế kỉ XX, các nhà văn hiện thực phê phán đã lên tiếng tố cáo xã hội thực dân phong kiến đẩy con người vào cuộc sống cùng khổ, bế tắc, thậm chí mất hết cả nhân tính. Ngô Tất Tố đã vẽ nên bức tranh xám xịt, thê lương của nông thôn Việt Nam trong mùa sưu thuế, phản ánh số phận đen tối, thảm thương của người nghèo. Nam Cao đau xót, phẫn uất trước thực trạng xã hội đầy rẫy bất công và vô nhân đạo đã giết chết phần tốt đẹp trong con người, tước đoạt quyền làm người của kẻ bị áp bức. Truyện ngắn Chí Phèo như một tiếng chuông cảnh tỉnh, như lời kêu gọi hãy cứu lấy nhân tính đang bị bạo lực thống trị tước đoạt và chà đạp. Tinh thần nhân đạo của tác giả còn thể hiện ở việc miêu tả con người với những khát vọng chân chính muốn thay đổi hoàn cảnh, thay đổi cuộc đời, dám đứng lên đấu tranh để khẳng định bản lĩnh, phẩm giá và lí tưởng sống của mình.

Đọc những tác phẩm chân chính, người đọc trước tiên sẽ nhận thức và xác định được hướng đi đúng đắn cho mình. Văn học định hướng cho cá nhân, trang bị cho cá nhân những điều kiện cần thiết để tiến tới việc hoàn thiện nhân cách. Một chữ hiếu của Thúy Kiều, một khí phách hiên ngang của Từ Hải, một nhân cách cao đẹp của Huấn Cao… đều có tác động sâu xa đến trái tim người đọc và lưu lại ở đó những bài học đạo lí muôn đời. Những hình tượng đẹp trong văn thơ truyền cho người đọc một tình yêu mãnh liệt đối với Cái Đẹp và cái cao cả của cuộc sống, đồng thời cũng chỉ ra đâu là cái xấu, cái ác cần phải xóa bỏ để con người và cuộc đời ngày càng tốt đẹp hơn.

Như vậy, chức năng giáo dục là chức năng quan trọng hàng đầu của văn chương. Nó kết hợp chặt chẽ với các chức năng khác để thể hiện mục đích tốt đẹp mà tác giả đặt ra trong tác phẩm; góp phần hướng con người tới những chuẩn mực của cuộc sống. Đó là giá trị vĩnh hằng của Chân, Thiện Mĩ.

Anh Chị Hãy Nêu Suy Nghĩ Của Mình Về Chức Năng Giáo Dục Của Tác Phẩm Văn Học

Đề bài: Anh chị hãy nêu suy nghĩ của mình về chức năng giáo dục của tác phẩm văn học

Bài làm

Văn học nghệ thuật luôn gắn liền với cuộc sống của những số phận con người, những người nông dân lao động hiền lành chất phác. Nó chính là phương tiện, nhằm truyền tải những tâm tư tình cảm của người xưa.

Văn học cũng đồng thời là chiếc gương phản chiếu cuộc sống hiện thực, thông qua văn học người đọc có thể hiểu được bối cảnh xã hội lúc bấy giờ đang diễn biến như thế nào. Bởi văn học chính là những tiếng đau khổ phát ra từ những kiếp sống lầm than.

Tuy nhiên, trong thực tế đã chứng minh rằng văn học không chỉ là thực tế có nhiệm vụ phản ánh lại đời sống trong xã hội một cách thông thường mà nó còn góp phần giáo dục xã hội, định hướng xã hội đi theo những điều tốt đẹp, hướng tới những giá trị đích thực của cuộc sống chính là giá trị Chân- Thiện- Mỹ

Văn chương có chức năng giáo dục, định hướng cho người đọc vô cùng tích cực. Điều này được chứng minh trong văn chương cách mạng, trải qua hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, của dân tộc ta. Nhiều tác giả đã thay đổi lối suy nghĩ, cách nhìn nhân sinh quan của mình, hướng ngòi bút của mình tới tính giáo dục cao hơn, thể hiện tinh thần giác ngộ cách mạng.

Từ chỗ nếu trước đây người dân chỉ biết phản ánh hiện thực cuộc sống thông qua những số phận lầm than, đau khổ để qua đó tố cáo tội ác của giặc, của chế độ phong kiến thì sau những năm 1945 khi cách mạng tháng 8 thành công. Nhiều nhà văn cách mạng đã hình ra đời gây được tiếng vang lớn như Tố Hữu, Hồ Chí Minh, Nguyễn Tuân…

Văn học mang tới cho con người nhiều cảm xúc chân thực, những rung cảm văn chương vô cùng sâu sắc, mà khi con người ta thấm thía được cái hay cái đẹp trong tác phẩm đó thì cảm thấy vui lắm, sướng lắm. Đúng như nhà văn Nam Cao đã viết rằng ” Đọc một tác phẩm hay còn sướng hơn ăn một món ngon, những cảm xúc âm ỉ thấm sâu vào trong những thớ thịt như những mạch nước ngầm thấm vào trong mảnh đất đã khô cằn nứt nẻ từ lâu.”

Từ những nhân vật, những tác phẩm văn chương con người có thể liên tưởng suy nghĩ về cuộc sống của thân phận mình mà rút ra hướng đi, những bài học sâu sắc về cuộc sống về triết lý nhân sinh của cuộc đời. Chính vì vậy văn học còn giáo dục con người giúp con người hướng thiện, hướng tới cái đẹp, những thứ trong sáng thánh thiện trong tâm hồn, mà bỏ đi những thứ tăm tối, những ham muốn tầm thường trong phần con của con người.

Những tác phẩm văn học hay có sức cảm hóa con người vô cùng sâu sắc. Nó góp công lao to lớn vào việc hoàn thiện giá trị đạo đức của con người, giúp con người sống đúng đắn theo chuẩn mực đạo đức xã hội, sống tố đẹp hơn. Đó chính là vai trò chức năng to lớn của văn học, chứ không phải chỉ đơn thuần là phản ánh hiện thực cuộc sống.

Những tác phẩm văn học giúp cho người đọc cảm nhận về thiên nhiên, về đời sống con người. Nói giúp con người có những cái nhìn tinh tế về cuộc sống rồi từ đó có cách hành xử đúng mực hợp lý.

Trong những năm trước cách mạng tháng 8/1945 khi cuộc sống của người dân nước ta chỉ là một màu xám xịt, âm u đen tối. Nhà văn Ngô Tất Tố đã viết lên tác phẩm “Tắt đèn” phản anh mùa sưu thuế bóc lột người dân ta tới tận cùng.

Nam Cao viết lên Chí Phèo, hay Lão Hạc..để tố cáo tội ác của chế độ phong kiến đã bóc lột tận xương tủy nhân dân ta, cướp đi quyền sống quyền làm người con người dân lương thiện khốn khổ.

Thông qua những tác phẩm của mình Ngô Tất Tố muốn xui người dân nổi loạn, chống lại chế độ cường quyền ác bá. Tác giả Nam Cao hướng con người tới con đường cách mạng, muốn những người nông dân khốn khổ thay vì hy sinh tự kết liễu đời mình hãy hướng tới con đường cách mạng tự giải phóng mình khi trong nhiều tác phẩm ông đã có đề cập tới Việt Minh.

Thông qua những tác phẩm của mình tác giả Ngô Tất Tố, hay Nam Cao cũng muốn thể hiện tinh thần nhân đạo sâu sắc, của mình đối với những cảnh đời éo le trong xã hội lúc bấy giờ, thể hiện cái nhìn nhân sinh quan nhân văn sâu sắc của nhà văn.

Thông qua tác phẩm tác giả cũng muốn tố cáo tội ác của bọn cường quyền ác bá, muốn khuyên người dân vùng dậy đấu tranh đòi quyền sống cho mình.

Như vậy chúng ta có thể thấy rằng trong những chức năng của mình, thì chức năng giáo dục của văn học là vô cùng quan trọng. Nó kết hợp với những chức năng khác tạo nên sức sống cho văn chương trong đời sống xã hội thực tiễn, góp phần định hướng con người đi theo những chuẩn mực xã hội, hướng tới một cuộc sống đẹp hơn, có tính nhân văn cao thượng hơn.

Văn mẫu lớp 12

Trình Bày Suy Nghĩ Của Em Về Bệnh Vô Cảm

“Bệnh vô cảm” được hiểu là một vấn đề xã hội đang ngày một trở nên phổ biến và lây lan nhanh chóng, đặc biệt trong xã hội hiện đại ngày nay. Vô cảm là một khái niệm không mới. Đây là khái niệm chỉ độ thờ ơ, không có cảm xúc trước các sự vật, hiện tượng đang diễn ra xung quanh mình.

Lâu dần, thái độ thờ ơ vô cảm ấy trở thành một thói quen trong cách hành xử của họ với những thứ diễn ra xung quanh, họ trở thành một người sống vô trách nhiệm và ích kỉ. Đấy là lúc họ thật sự đã mang “hồ sơ bệnh án vô cảm”.

Bệnh vô cảm thực chất không phải là một chứng bệnh thuộc về y học. Đó là một căn bệnh thuộc về tâm hồn của số đông những người có trái tim lạnh giá, sống ích kỉ và lạnh lùng. Đây là một căn bệnh có tính xã hội chứ không phải thuộc về hiện tượng đơn lẻ bởi hiệu ứng lây lan của nó.

Suy nghĩ về bệnh vô cảm sẽ thấy rằng trong xã hội hiện nay, căn bệnh này đã diễn ra khá phổ biến ở nhiều lứa tuổi với nhiều mức độ và hình thức khác nhau. Biểu hiện bằng sự thờ ơ với cuộc sống xung quanh, có những người khi thấy một đứa trẻ lạc mẹ thì vô tình lướt qua, ngồi trên xe buýt thấy người lớn tuổi bước lên cũng vẫn ngồi yên vị ở vị trí của mình mà không có động thái nhường ghế, đi đường thấy một người khuyết tật cần được giúp đỡ cũng bình thản dửng dưng.

Người vô cảm cũng có thể thản nhiên đứng nhìn đám cháy, tai nạn hay cãi vã trên đường, thay vì can thiệp để sự việc không trở nên tồi tệ hơn thì họ xuất hiện ở đó với vai trò như một người khán giả, thậm chí còn sẵn sàng lấy điện thoại ra quay rồi tung lên mạng xã hội và tự hào vì mình là người mang đến thông tin cho người khác.

Suy nghĩ về bệnh vô cảm cũng cho thấy rằng trên thực tế không ít những trường hợp có thể dẫn ra cho thấy lối sống vô cảm ở con người. Cách đây không lâu tại Thành phố Hồ Chí Minh, dư luận không khỏi bức xúc khi xem lại đoạn clip ở camera khu vực ghi lại cảnh tai nạn đêm khuya giữa taxi với xe máy. Điều đáng nói là người tài xế taxi đã bỏ đi ngay sau vụ va chạm và đáng lẽ cô gái trẻ đi xe máy sẽ không tử vong nếu người tài xế ấy hay những người qua đường không bỏ mặc cô nằm lại bên vệ đường lạnh lẽo trong đêm.

Không chỉ vô tình với những điều bản thân chứng kiến mà ngay cả những vấn đề lớn nhỏ của xã hội, người có triệu chứng của căn bệnh vô cảm thường cũng tỏ thái độ thờ ơ. Cả nước chung tay lên tiếng vì hành động xâm chiếm lãnh thổ của quốc gia khác lên đất nước mình thì lại có những người không một chút bận tâm. Đồng bào bị bão lụt, người người đi hiến máu thì cũng mặc kệ vì đó là việc chung hoặc là việc của những người khác. Mình không lo thì cũng có người khác lo.

Ngay cả đến sự sống của con người, sinh mệnh của dân tộc còn không lo thì những gì thuộc về môi trường, thiên nhiên có như thế nào thì ắt hẳn cũng không mong người bị bệnh vô cảm mảy may một chút đoái hoài. Họ sẽ không xao xuyến trước vẻ đẹp của cảnh vật và cũng chẳng tỏ ra bất bình khi cảnh đẹp ấy bị tàn phá.

Với cái ác, sự bình thản vô tình sẽ làm họ lờ đi như không thấy khi nhìn bọn côn đồ giở thói ức hiếp hay kẻ gian móc túi hành khách trên xe. Họ có thể thấy bình thường với việc cô nữ sinh bị hiếp đáp, bạo hành hay nhìn cảnh đánh ghen đến dã man và bao chuyện ngang trái khác trên đời, trạng thái thờ ơ cũng không bất biến.

Ngay cả với cuộc sống của chính mình, họ cũng mặc kệ. Họ phó mặc cho cuộc đời muốn đưa đẩy mình đến đâu thì đến mà chẳng cần bận tâm ngày mai sẽ sống ra sao, tương lai rồi sẽ thế nào.

Tìm hiểu và suy nghĩ về bệnh vô cảm, chúng ta nhận thấy nguyên nhân của căn bệnh này có thể xuất phát từ đặc tính của xã hội. Xã hội ngày càng phát triển, con người có những mối bận tâm của riêng mình nên không có thời gian quan tâm đến những điều khác. Họ bị cuốn vào guồng quay của công việc và học tập nên quỹ thời gian và sức lực họ có không có đủ để họ sớt chia cho những vấn đề khác.

Họ có thể tất bật bật công việc, vì học tập nhưng cũng có rất nhiều trường hợp bị thu hút bởi những thiết bị công nghệ hiện đại, những nhu cầu cá nhân mà không dành thời gian cho gia đình, con cái và vì thế với những người xung quanh, họ cũng ít quan tâm.

Bên cạnh đó, bệnh vô cảm cũng có thể thành hình trong mỗi con người vì sự dè chừng của họ trước những bất ổn của hội. Việc xuất hiện nhan nhản của những vụ án về cướp của, giết người, những màn kịch mà những kẻ lừa đảo dựng nên để bịp bợm, trục lợi trên các mặt báo hay phương tiện thông tin đã không còn là điều xa lạ. Trước sự tiếp cận những vụ việc ấy, người đọc trở nên quan ngại, sợ hãi và sống thu mình lại, ít cởi mở hơn để bảo vệ chính mình.

Thế nhưng “cái bao bảo vệ” được tạo nên từ ý nghĩ sẽ tránh được những rủi ro, tai ương cũng chính là ngăn cách con người với con người, khiến họ sống trong cùng một không gian, cùng một cộng đồng nhưng giữa họ lại tồn tại những khoảng cách rất lớn. Mỗi người đều sợ sự can thiệp của mình vào việc cộng đồng sẽ khiến bản thân bị liên lụy và gặp phiền phức. Thấy người bị cướp cũng không dám lên tiếng vì sợ trả thù, thấy kẻ xấu làm điều sai trái cũng không tố cáo vì sợ vướng vào vòng lao lý, sợ bị vạ lây, sợ mất thời gian vì tra hỏi.

Suy nghĩ về bệnh vô cảm, chúng ta dễ dàng nhận thấy căn bệnh này có thể có mầm mống từ một môi trường thiếu vắng tình yêu thương. Một đứa trẻ lớn lên mà không nhận được tình yêu thương của những người thân trong gia đình, nhất là từ bố mẹ cũng sẽ rất có thể trở thành người vô cảm. Bố mẹ vì một lí do nào đó không quan tâm con cái, chúng sẽ không cảm nhận được tình yêu thương và khó có thể học được cách yêu thương và dành tình cảm ấy cho những người xung quanh.

Ngược lại với trường hợp bố mẹ vô tâm với con cái lại có những bậc phụ huynh nuông chiều con thái quá nhưng lại sai cách cũng khiến đứa trẻ của họ cũng mắc bệnh vô cảm, thờ ơ với cuộc sống của chúng. Chúng được bố mẹ hoạch định sẵn cho cuộc đời của chúng, được trải thảm cho con đường chúng đi nên chúng thấy bản thân không cần cố gắng, không cần nỗ lực thì cũng có người lo cho mình. Thế nên, tương lai của những đứa trẻ ấy, chúng từ bỏ đi cơ hội tự mình quan tâm, chăm chút cho nó.

Tìm hiểu, suy nghĩ về bệnh vô cảm cũng như tác hại của nó, chúng ta nhận thấy bệnh vô cảm gây nguy hiểm vô cùng to lớn cho chính mỗi “bệnh nhân” của nó. Nó khiến cho con người sống trong một thế giới lạnh lẽo, thiếu vắng tình yêu thương. Một khi không dành tình yêu thương cho đời, cho người, họ cũng sẽ không thể nhận lại được những tình cảm tốt đẹp ấy.

Như vậy, họ cũng tự hủy hoại đi cuộc sống của chính mình. Họ không cho bản thân mình có cơ hội tin tưởng vào cái thiện, cái tốt khi nhìn đâu họ cũng chỉ thấy tiềm tàng những cái xấu xa, gàn dở. Điều đáng buồn hơn, mặc dù có thể có lúc sự nhận diện cái xấu, cái ác là chính xác nhưng họ lại mặc kệ để chúng tự tung tự tác làm hại cuộc sống đồng loại.

Không chỉ gây nguy hiểm cho mỗi cá nhân mà bệnh vô cảm còn có tác động rất tiêu cực đến xã hội, đến những người xung quanh. Vì sự vô cảm của mọi người, cô gái trong vụ tai nạn ở Thành phố Hồ Chí Minh nói trên đã không được cứu sống dù cô có cơ hội.

Trong lần người tài xế chở bia gặp tai nạn năm nào, sự vô cảm của mọi người (thậm chí một vài người không chỉ thờ ơ với tai nạn của tài xế mà còn lợi dụng cơ hội hôi của) tuy không làm xảy ra những mất mát về sinh mạng nhưng khiến người gặp nạn chắc hẳn ít nhiều tổn thương và hoài nghi về hai chữ tình người trong cuộc sống. Sự việc lợi dụng cơ hội để trục lợi ấy thực sự đã khiến cho dù thời gian có trôi qua như thế nào nhưng khi nhớ lại, đó vẫn là một hình ảnh xấu xí, đáng hổ thẹn khó có thể xóa nhòa.

Suy nghĩ về bệnh vô cảm còn cho thấy nếu như căn bệnh này cứ đeo đẳng trong một người chắc chắn sẽ có lúc lây lan đến nhiều người khác. Đó cũng chính là tác nhân làm xã hội bị “lệch chuẩn” trong đạo đức, lối sống. Con người sống cùng nhau nhưng chỉ biết ích kỉ, nhỏ mọn, chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân mà quên đi cách yêu thương với mọi người. Bao nhiêu giá trị tốt đẹp của truyền thống “tương thân tương ái” , “thương người như thể thương thân” mà tổ tiên, ông cha ta cất công xây dựng từ ngàn đời nay đều vì chứng bệnh ấy làm cho đổ vỡ.

Bệnh vô cảm tuy không phải là căn bệnh vô phương cứu chữa nhưng cũng là một căn bệnh không dễ loại bỏ. Thế nên, việc đẩy lùi chứng bệnh ấy cần phải có những biện pháp cụ thể và thiết thực. Thiết nghĩ cách thiết thực nhất chính là phục dựng lại niềm tin của con người về sự tốt đẹp trong cuộc sống để từ đó họ có động lực thay đổi lối sống vô cảm của bản thân mà sống tích cực hơn.

Mở rộng lòng yêu thương và nhân rộng tình nhân ái chưa bao giờ là điều xưa cũ để xây dựng một xã hội tốt đẹp, đó cũng là cách để loại trừ bệnh vô cảm ra khỏi cuộc sống. Trong xã hội, bên cạnh những câu chuyện gây bức xúc của sự thờ ơ, vô cảm lại có vô vàn những minh chứng chân thực về tấm lòng nhân ái của con người.

Khi suy nghĩ về bệnh vô cảm, ta bỗng nhớ đến hình ảnh hai chiến sĩ cảnh sát giao thông đưa một em bé đi cấp cứu giúp người mẹ đang hoảng loạn trong dòng xe bị ùn tắc mà họ gặp trên đường. Đó là sự việc hàng trăm người giúp người tài xế thu gom hàng tấn cá tràn trên mặt đường sau sự cố xe tải do anh điều khiển bị lật.

Đó còn là câu chuyện cảm động về thầy giáo Đặng Văn Cương chăm sóc, đồng hành trên chặng đường đến trường và trị bệnh của cậu bé tí hon người dân tộc K’Rể khi lên tuổi 8, 9 nhưng chỉ nặng hơn 3 kg. Những bằng chứng sống động về sự tồn tại của tình người trong cuộc đời ấy thật sự không thể nào không khiến cho trái tim con người có một chút rung động để rồi biết tin, biết hi vọng vào một cuộc sống có tình thương con người.

Nếu những câu chuyện này được lan tỏa, được mỗi người nhân rộng bằng những biểu hiện của việc biết yêu thương, biết đồng cảm với những người xung quanh thì ắt hẳn có lúc nào đó, nó cũng sẽ chạm đến trái tim của người từng sống trong những ngày lạnh lẽo, tối tăm của sự vô cảm.

Dẫn dắt từ câu nói của đại thi hào người Nga – Marsim Gorky hoặc đi từ sự xô bồ ồn ào của cuộc sống hiện đại.

Trình bày vấn đề “suy nghĩ về bệnh vô cảm” hiện nay.

Trình bày khái niệm, suy nghĩ về bệnh vô cảm là gì?.

Thực trạng và biểu hiện của bệnh vô cảm.

Nguyên nhân dẫn đến bệnh vô cảm ngày nay.

Những hậu quả, tác hại của bệnh vô cảm.

Bài học về sự nhận thức cùng hành động đẩy lùi bệnh vô cảm.

Nêu lại khái quát vấn đề bệnh vô cảm.

Nhấn mạnh, khẳng định vai trò của tình yêu thương cùng tác hại của bệnh vô cảm.

Trình bày suy nghĩ về bệnh vô cảm của bản thân.

Để nắm được những ý chính cho đề bài “trình bày suy nghĩ về bệnh vô cảm” cũng như nội dung của bài viết trên, chúng tôi sẽ giúp bạn khái quát dàn ý nghị luận xã hội suy nghĩ về bệnh vô cảm.

Nếu như người ta cổ vũ và ngợi ca tình đoàn kết và sự vị tha bao nhiêu thì sự thờ ơ, thói vô cảm và lạnh nhạt lại bị lên án và phê phán bấy nhiêu. Bệnh vô cảm có thể sẽ thành thói quen hàng ngày nếu như mỗi người không kịp ngăn chặn và từ bỏ. Chính vì thế mà mỗi cá nhân cần phải tự nhận thức được tầm quan trọng của sự quan tâm và tình yêu thương, đồng thời là những tác hại của bệnh vô cảm. Cuộc đời sẽ đẹp hơn biết bao khi mỗi người sống có ích, sống tốt đẹp hơn chỉ qua những chỉ cử rất nhỏ hàng ngày. Như vậy, bản thân sẽ sống có ích hơn với xã hội và mọi người. Như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết ” Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ …”.

Bài viết 2: Trình bày suy nghĩ của em về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Vô cảm là một khái niệm đã khá quen thuộc trong nhận thức của con người ngày nay. Đây là căn bệnh vốn không có trong danh sách y học nhưng lại có tác động rất lớn đến cuộc sống của mỗi người. Vô có nghĩa là không, cảm chính là tình cảm, cảm xúc. Một cách đơn giản, có thể hiểu vô cảm chính là việc con người dửng dưng, không có cảm xúc với những thứ tồn tại trong cuộc sống của chính mình.

Bệnh vô cảm chính là căn bệnh về đời sống tâm hồn của con người. Suy nghĩ về bệnh vô cảm sẽ thấy đó là những người có thói quen sống khép mình, thờ ơ và lạnh nhạt với tất cả mọi việc xung quanh. Có những người chỉ lo vun vén cho đời sống cá nhân, đồng thời lại quay lưng lại với cộng đồng xã hội. Bên cạnh đó thì nhiều mình lại làm cho bản thân trở nên xa lánh, không quan tâm đến ai, không quan tâm sẻ chia đến niềm vui nỗi buồn của người khác…

Từ những biểu hiện nhỏ như vậy, nếu họ cứ lập đi lập lại thì nó lại trở thành thói quen và khi thói quen được duy trì trong một khoảng thời gian thì họ chính là những con người có lối sống vô trách nhiệm. Lúc này, họ chính là những bệnh nhân của căn bệnh vô cảm.

Suy nghĩ về bệnh vô cảm ta cũng nhận thấy căn bệnh này khó tìm được thuốc trị liệu như những căn bệnh thuộc về y khoa bởi đây là căn bệnh thuộc về đời sống tinh thần. Căn bệnh của một con người có đời sống tâm hồn héo hon, khô cháy bởi sự chế ngự của thói ích kỉ và lạnh lùng. Càng ngày, mức độ phủ sóng của căn bệnh này lại càng phổ biến trong đời sống xã hội và gây những hậu quả vô cùng nghiêm trọng, đặc biệt trong thời đại công nghệ như hiện nay.

Trình bày suy nghĩ của em về bệnh vô cảm cần lưu ý đến thực trạng, biểu hiện của chứng bệnh “tầm hồn” này, nguyên nhân bệnh vô cảm, những hậu quả mang lại cũng như các giải pháp nhằm đẩy lùi bệnh vô cảm.

Khi suy nghĩ về bệnh vô cảm ta thấy biểu hiện của căn bệnh này thường không khó để nhận thấy. Đó chính là sự vô tâm với những vấn đề xung quanh. Người có bệnh vô cảm là người có thể vô tình lướt ngang cụ già cần qua đường nhưng đang rụt rè, sợ hãi; có thể vô tư yên vị trên chỗ ngồi của mình ở xe buýt công cộng và không nghĩ đến chuyện nhường ghế cho một đứa trẻ. Người đó cũng có thể đứng yên nhìn nhóm người nào đó to tiếng cãi vã và ngay cả việc nếu gặp một tai nạn trên đường, thay vì giúp đỡ nạn nhân thì họ chỉ liếc mắt nhìn qua rồi bỏ đi ngay sau đó vì sợ liên lụy, phiền phức đến bản thân…

Tồi tệ hơn nữa, một số người ngày nay lại có thói quen xấu tính là gặp một hiện tượng, một vấn đề gì trên đường thì tiện tay lấy điện thoại ra để quay phim, chụp hình rồi đăng lên các diễn đàn và trang mạng để thu hút sự chú ý của cộng đồng. Họ làm những điều đó có thể để bản thân mình được chú ý trong khi nhân vật của trong những tấm hình, những đoạn clip có thể đang trong tình trạng nguy cấp thì lại không nhận được sự giúp đỡ…

Tìm hiểu và suy nghĩ về bệnh vô cảm ta sẽ thấy, người mắc bệnh vô cảm sẽ thờ ơ với tất cả mọi thứ diễn ra trong đời sống xã hội dù đó là sự việc nhỏ hay vấn đề lớn. Từ việc vô tâm với đứa trẻ đang khóc vì đi lạc, với người bị tai nạn đang cần giúp đỡ trên đường, người vô cảm sẽ không bận tâm đến những sự kiện mang tính trọng đại của đất nước. Họ cảm thấy những hoạt động, những sự kiện hay những vấn đề quan trọng của cộng đồng nếu mình không tham gia thì chắc chắn cũng có người đứng ra gánh vác nên không nhất thiết phải quan tâm. Thế nên, mỗi một ngày sống trôi qua, họ chỉ biết làm những gì có lợi cho bản thân, họ thiếu đi lòng nhân ái và cả tính cộng đồng.

Người sống vô cảm có khi không để tâm đến cả những người thân trong gia đình mình, ít có những lời thăm hỏi, động viên hoặc nếu có cũng chỉ là những lời sáo rỗng chứ chẳng phải sự quan tâm thật lòng. Và suy nghĩ về bệnh vô cảm sẽ nhận ra, thậm chí, ngay cả với bản thân của mình, người sống vô cảm cũng mặc kệ, buông trôi nó. Họ sẽ luôn cảm thấy hài lòng với bản thân nên rất ngại thay đổi, ngại tiếp xúc với những điều mới lạ, họ sống thu mình lại để rồi làm cho tâm hồn của mình cứ thế héo mòn đi.

Nguyên nhân của bệnh vô cảm có thể xuất phát từ chính lối sống thực dụng của con người. Một con người nếu chỉ sống và làm những gì để phục vụ cho những lợi ích của bản thân mình sẽ rất thường đắn đo trước khi đưa ra quyết định làm một việc gì đó. Tức là khi thấy người khác cần sự giúp đỡ, họ sẽ xem xét nếu giúp đỡ người đó thì họ có nhận được cái lợi gì cho mình, nếu không thì không nhất thiết họ không cần phải giúp.

Cũng có khi, vì công việc bận rộn, vì nhịp sống hối hả và những nhu cầu về công danh, chức vụ hay nỗi lo “cơm, áo, gạo, tiền” khiến cho con người ít có thể dành thời gian bận tâm đến những điều diễn ra xung quanh. Suy nghĩ về bệnh vô cảm, ta sẽ thấy cuộc sống của họ là sự tiếp nối đến nhàm chán những chuỗi ngày làm việc và những áp lực về công danh sự nghiệp, danh vọng tiền tài. Họ bó hẹp mình trong không gian của công sở và ngôi nhà của mình, họ dùng hết sức lực để làm việc nên có rất ít ỏi thời gian nghỉ ngơi. Thế nên, thời gian dành cho những điều khác cũng bị co hẹp hoặc đôi khi là không có.

Ngoài ra, bệnh vô cảm cũng có thể hình thành từ tư tưởng phòng vệ cho bản thân của con người. Suy nghĩ về bệnh vô cảm, ta thấy có thể do chứng kiến rất nhiều vụ việc như lừa đảo, dàn cảnh để lợi dụng lòng tin nên bản thân mỗi người cảm thấy e sợ mình cũng sẽ là nạn nhân. Thế nên, họ đã tự phòng vệ cho mình bằng cách tránh xa việc dính líu tới những người gặp nạn mà họ tình cờ gặp trên đường.

Nguyên nhân của bệnh vô cảm cũng có thế bắt nguồn từ tác hại của việc ảnh hưởng từ các trò chơi điện tử, phim ảnh bạo lực, nhất là ở đối tượng trẻ em. Khi tiếp xúc với những loại hình này, tinh thần con người sẽ chỉ quan tâm và bị chi phối bởi những suy nghĩ, hành động tiêu cực trên trò chơi và trên phim. Họ mê mẩn, quan tâm đến chúng và không màng đến những thứ xung quanh, trái tim vì vậy cũng trở nên sắt đá, nguội lạnh.

Sống vô cảm, bản thân người đó sẽ phải tự chịu lấy những ảnh hưởng tiêu cực. Đó là căn bệnh biến con người trở thành người ích kỉ, mất đi lương tâm và phẩm chất đạo đức tốt đẹp. Nhìn thấy những điều đẹp đẽ nhưng bàng quan, không rung động, con người tự triệt tiêu những cảm xúc tích cực của mình.

Suy nghĩ về bệnh vô cảm sẽ thấy, đó là khi nhìn cái xấu không dám lên tiếng có nghĩa là con người đang thỏa hiệp với nó, tiếp tay cho nó để nó hoành hành, tự tung tự tác trong cuộc sống. Sự vô cảm có khi làm con người trở nên an phận với cuộc sống của chính mình, họ sống trong vùng an toàn, trong vỏ ốc mà mình tạo ra và khi gặp những khó khăn, thách thứ, họ không có đủ sự mạnh mẽ để vượt qua nó. Họ sống trong nỗi ám ảnh, nỗi sợ của riêng mình.

Không chỉ gây ảnh hưởng cho mỗi một cá nhân mắc bệnh mà sự vô cảm còn có ảnh hưởng rất lớn đến những người xung quanh và đời sống cộng đồng. Chứng bệnh ấy tàn nhẫn đến nỗi có thể bỏ mặc sự sống còn của người khác.

Những ví dụ thực tế sẽ là minh chứng rõ nét cho những suy nghĩ về bệnh vô cảm. Chuyện về cô bé Duyệt Duyệt (người Trung Quốc) năm nào nằm thoi thóp trên đường vì tai nạn trong sự vô cảm của mọi người là một ví dụ chân thực cho sự tàn nhẫn của bệnh vô cảm. Trong đoạn clip ghi lại, sau khi tông phải em, người tài xế đã bỏ đi. Tiếp đó em bị một chiếc khác cán lên phần gần đầu. Sau tai nạn, có rất nhiều người đi ngang qua em một cách thản nhiên, họ mặc kệ em nằm trên đất lạnh hàng giờ trong tình trạng nguy kịch mà lẽ ra em được đưa đến bệnh viện sớm hơn. Đó thật sự là câu chuyện thật sự khiến người ta rất đỗi ngỡ ngàng về sự ngự trị của bệnh vô cảm trong đời sống xã hội.

Sự vô cảm từ một cá nhân khi lan rộng sẽ nguy cơ tạo thành một xã hội vô cảm. Sẽ ra sao nếu nhìn đâu trong cuộc đời ta cũng chỉ toàn thấy hiện diện những người ích kỉ, hẹp hòi, không biết yêu thương mọi người và chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân?. Chính những biểu hiện sống tiêu cực nói trên nếu trở nên phổ biến chẳng phải làm cho cuộc sống con người trở nên rất tồi tệ hay sao?

Suy nghĩ về bệnh vô cảm ta sẽ thấy chính những tác động tiêu cực nên cần phải đẩy lùi căn bệnh ấy ra khỏi đời sống của con người. Có lẽ một trong những cách làm hữu hiệu chính là tạo dựng lòng nhân ái trong lòng mỗi người. Chính tình cảm tốt đẹp ấy từ ngàn đời của dân tộc sẽ có làm tăng “sức đề kháng” cho xã hội trong việc phòng tránh căn bệnh tinh thần nói trên.

Cần dẫn dắt vào vấn đế cần nghị luận xã hội: Một trong những căn bệnh tâm hồn của đời sống hiện đại là bệnh vô cảm.

Nhấn mạnh vấn đề cần nghị luận, tầm quan trọng và ý nghĩa của việc sống yêu thương và quan tâm: Căn bệnh vô cảm là căn bệnh phổ biến và ngày càng lan rộng trong cuộc sống ngày nay.

Tìm hiểu, giải thích chi tiết khái niệm bệnh vô cảm là gì.

Định nghĩa vô cảm là gì?

Khái niệm bệnh vô cảm là gì?.

Thực trạng, biểu hiện của bệnh vô cảm hiện nay trong cuộc sống.

Người mắc bệnh vô cảm sẽ không sẵn sàng giúp người nghèo khổ hay đói khát hơn mình.

Người có biểu hiện vô cảm thường không giúp đỡ người tàn tật khi gặp trên đường.

Nguyên nhân gây bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay.

Cuộc sống hiện đại khi xã hội phát triển nhiều loại hình vui chơi và giải trí

Thị trường phát triển và cuộc sống thực dụng.

Sự nuông chiều con cái của các bậc phụ huynh.

Bởi sự ảnh hưởng của khoa học công nghệ hiện đại đến con người

Sự ảnh hưởng của nền kinh tế thị trường tác động tiêu cực đến đạo đức truyền thống.

Bởi lối sống thực dụng của đại bộ phận con người ngày nay.

Do sự ích kỷ “sân si” trong lòng người, sợ bị vạ lây, hay sợ mất thời gian…

Do trái tim nhạt nhòa và thiếu tình yêu thương.

Một số hậu quả do căn bệnh vô cảm mang lại.

Lối sống vô cảm tác động tiêu cực đến sự phát triển nhân cách cá nhân cũng như phát triển của xã hội.

Bệnh vô cảm nguy hiểm với cả chính người bệnh lẫn những người xung quanh.

Căn bệnh này nếu không được giáo dục và không được ngăn chặn sẽ là tác nhân trực tiếp làm suy giảm các giá trị đạo đức.

Những biện pháp ngăn chặn căn bệnh vô cảm hiện nay.

Cần cải cách giáo dục một cách triệt để và toàn diện

Mỗi người luôn cần yêu thương, sẻ chia, quan tâm và vị tha cho nhau.

Mỗi người cần sống với trái tim rộng mở, luôn mở lòng với những người xung quanh mình.

Khái quát về căn bệnh vô cảm trong cuộc sống hiện đại ngày nay.

Khẳng định tầm quan trọng của tình yêu thương trong cuộc sống, ý nghĩa của sự quan tâm và chia sẻ.

Nhấn mạnh những ảnh hưởng tiêu cực và tác động trầm trọng của căn bệnh vô cảm.

Bày tỏ và trình bày những suy nghĩ về bệnh vô cảm của bản thân.

viết đoạn văn ngắn về sự vô cảm

đoạn văn nghị luận về sự vô cảm

viết đoạn văn ngắn về bệnh vô cảm

viết đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về bệnh vô cảm

nghị luận về sự vô cảm của con người trong xã hội

suy nghĩ của em về lối sống vô cảm trong giới trẻ hiện nay

suy nghĩ của anh chị về hiện tượng sống vô cảm trong giới trẻ

Cộng đồng ta đã tổ chức rất nhiều những chương trình hướng đến những mảnh đời có phần kém may mắn trong cuộc sống. Khi suy nghĩ về bệnh vô cảm, ta thấy minh chứng điển hình như “Trái tim cho em” – là một chương trình nhằm vận động mọi người giúp đỡ cho những bệnh nhân bị mắc bệnh tim bẩm sinh. Chương trình “Ước mơ của Thúy” có rất nhiều hoạt động để kêu gọi mọi người dành sự quan tâm cho những bệnh nhi ung thư…

Lòng nhân ái không chỉ thể hiện trong hoạt động của cộng đồng nói chung mà nó còn tồn tại trong bản thân mỗi người. Đó là câu chuyện của chú Ba Dân ở quận Bình Thủy (Cần Thơ). Chú tuy là người có đôi chân không lành lặn, phải sống bằng nghề bán vé số để nuôi gia đình nhưng hằng tháng chú vẫn trích ra một chút từ số tiền ít ỏi chú kiếm được để mua cát, đá, xi măng trám lại những ổ voi, ổ gà trên đường. Chú làm công việc ấy xuất phát từ chính tấm lòng của mình để mong sao không có ai bị tai nạn vì chúng…

Có một câu chuyện khác nữa về vợ chồng anh chị Nguyễn Thị Ngọc Phương và Huỳnh Quốc Tín đã vượt nghìn cây số lên vùng núi cao ở Mường Lát (Thanh Hóa) để đón bé Pàng về Thành phố Hồ Chí Minh. Anh chị làm vậy vì muốn trị lành cho đôi chân yếu ớt, đôi chân chưa từng giúp em có thể đứng vững được dù em đã lên sáu tuổi. Anh chị chỉ tình cờ biết được gia cảnh khó khăn của em qua báo, mạng và đã dùng tấm lòng thương người của mình để giúp đỡ cho bé.

Những câu chuyện đó chính là những minh chứng rõ nhất cho tấm lòng nhân ái của con người trên cuộc đời mà khi biết đến, ta cũng như một lần khắc sâu thêm bài học về lòng nhân ái mà mình được học từ thuở bé để rồi ta tự dặn mình sống cần biết yêu thương. Bởi biết đâu trong một ngày không xa, ta lại có thể là một tấm gương sáng về lòng yêu thương.

Có thể vì một lí do nào đó mà có lúc con người sống vô cảm nhưng sẽ không đáng trách nếu bản thân biết thay đổi để loại bỏ mầm bệnh đó ra khỏi cuộc đời của mình. Có một điều chắc chắn rằng con người không thể có được hạnh phúc nếu sống và vô cảm và một xã hội khó có thể tốt đẹp nếu trong xã hội tồn tại căn bệnh nguy hiểm ấy.Vì vậy, hãy chung tay loại trừ nó để có thể giúp mình và mọi người được sống trong một cuộc sống hạnh phúc và tươi đẹp.

Để giúp bạn nắm được nội dung cùng ý nghĩa của bài viết, chúng tôi khái quát lập dàn ý trình bày suy nghĩ về bệnh vô cảm hiện nay.

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ” – nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết như thế trong ca khúc Mưa hồng. Người nhạc sĩ ấy cũng đã bao lần nhắn nhủ “Sống trên đời cần có một tấm lòng… Để làm gì em biết không?… Để gió cuốn đi”. Cuộc đời này có biết bao sự trân quý, biết bao ý nghĩa bình dị mà quan trọng với mỗi người. Tình yêu thương, sự quan tâm và sẻ chia là chính là mấu chốt giúp mỗi người sống hạnh phúc. Cuộc sống bon chen, hối hả là vậy – Nhưng đừng để sự vội vã ấy cuốn bạn đi. “Sống vội” sẽ khiến bạn trở nên “vô cảm” với mọi người. Đừng để bỗng một khi dừng lại, bạn cảm thấy mình đánh mất đi quá nhiều thứ… Hãy cho đi mọi khi có thể, hãy trao những giá trị mà bạn có để cuộc sống này trở nên đẹp hơn, ý nghĩa hơn…

Tu khoa lien quan:

Tác giả: Việt Phương

Trình Bày Suy Nghĩ Của Em Về Việc Giữ Gìn Bản Sắc Văn Hóa Dân Tộc Của Thế Hệ Trẻ Ngày Nay

Dàn ý + Bài văn mẫu lớp 9

Ngữ văn 9 – Trình bày suy nghĩ của em về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của thế hệ trẻ ngày nay

Dàn ý Trình bày suy nghĩ của em về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của thế hệ trẻ ngày nay

1. Mở bài

Giới thiệu vấn đề cần nghị luận: Việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của giới trẻ.

2. Thân bài

Xã hội phát triển theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, con người hòa nhập.

Nhiều bản sắc bị mai một, giới trẻ ngày càng ít quan tâm, tìm hiểu về những truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta.

Những giá trị truyền thống tốt đẹp ngày càng bị mai một dần đi, nhiều bản sắc đã và đang dần mất đi.

Con người đánh mất đi giá trị cốt lõi của đất nước mình.

Mỗi cá nhân đặc biệt là học sinh chúng ta phải tìm hiểu những bản sắc văn hóa vốn có của dân tộc, giữ gìn và phát huy những giá trị đó với bạn bè năm châu.

Nhà trường cần tổ chức nhiều hơn những hoạt động để tuyên truyền, mang đến cho học sinh nguồn tri thức về bản sắc văn hóa dân tộc.

Học sinh cần phải đặt trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc lên hàng đầu.

Tích cực trau dồi hiểu biết của mình về những giá trị văn hóa tốt đẹp của nước nhà.

3. Kết bài

Khẳng định lại tầm quan trọng của bản sắc văn hóa dân tộc đồng thời rút ra bài học cho bản thân, cho các bạn trẻ.

Trình bày suy nghĩ của em về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của thế hệ trẻ ngày nay – Bài mẫu 1

Trong thời buổi công nghiệp hóa, hiện đại hóa như hiện nay. Học sinh chúng ta có nhiều cơ hội hơn để được trau dồi, tiếp thu kiến thức, mở mang tầm hiểu biết và hội nhập với thế giới. Tuy nhiên, để hoàn thiện bản thân mình hơn trong cách sống cũng như tâm hồn, chúng ta cần phải tích cực tìm hiểu, bảo vệ và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.

Một thực trạng mà ai cũng nhận thấy đó là xã hội đang phát triển theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, con người hòa nhập, cởi mở hơn với những nền văn hóa mới của nhiều quốc gia khác nhau. Tuy nhiên, đôi lúc chúng ta lại quên đi, bỏ bê nét đẹp, truyền thống văn hóa của chính đất nước mà chúng ta sinh ra, lớn lên. Nhiều bản sắc đã bị mai một, giới trẻ ngày càng ít quan tâm, tìm hiểu về những truyền thống, bản sắc đó.

Từ sự vô tâm, vô tư đó mà những giá trị truyền thống tốt đẹp ngày càng bị mai một dần đi, nhiều bản sắc đã và đang dần mất đi. Những lễ hội, nhưng cuộc thi dân gian không còn nhận được nhiều sự quan tâm của con người hoặc chỉ mang dáng dấp hình thức. Đối với những bạn trẻ hiện nay, họ không quá mặn mà với những truyền thống, bản sắc đó mà họ hướng đến những thứ hướng ngoại hơn, hiện đại hơn. Chính những điều này đã làm con người đánh mất đi giá trị cốt lõi của đất nước mình.

Để giải quyết thực trạng trên, mỗi cá nhân đặc biệt là học sinh chúng ta phải tìm hiểu những bản sắc văn hóa vốn có của dân tộc, giữ gìn và phát huy những giá trị đó với bạn bè năm châu. Bên cạnh đó, nhà trường cần tổ chức nhiều hơn những hoạt động để tuyên truyền, mang đến cho học sinh nguồn tri thức về bản sắc văn hóa dân tộc. Học sinh chúng ta cần phải đặt trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc lên hàng đầu, tích cực trau dồi hiểu biết của mình về những giá trị văn hóa tốt đẹp của nước nhà. Có như vậy, những bản sắc văn hóa dân tộc mới được giữ gìn và duy trì tốt đẹp.

Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm chung của tất cả những con người Việt Nam mang dòng máu đỏ da vàng chúng ta. Chính vì thế, ta cần có ý thức giữ gìn và phát huy những truyền thống đó để nó ngày càng đẹp đẽ và phát triển rộng rãi hơn.

Trình bày suy nghĩ của em về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của thế hệ trẻ ngày nay – Bài mẫu 2

Bản sắc văn hóa dân tộc là giá trị cốt lõi nhất của nền văn hóa, thể hiện tâm hồn, cốt cách, tình cảm, lý trí, sức mạnh của dân tộc, tạo nên chất keo kết nối các cộng đồng người gắn bó, đoàn kết với nhau để cùng tồn tại và phát triển. Những giá trị của bản sắc văn hóa dân tộc là một trong những động lực to lớn đảm bảo sự ổn định và phát triển bền vững của quốc gia dân tộc.

Bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam được hình thành, phát triển gắn liền với lịch sử dựng nước, giữ nước và quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội. Bản sắc văn hóa dân tộc là tổng hòa những giá trị văn hóa bền vững, phản ánh diện mạo, sắc thái, cốt cách, tâm hồn, tâm lý… của một dân tộc, được thường xuyên hun đúc, bổ sung và lan tỏa trong lịch sử dân tộc, trở thành tài sản tinh thần đặc sắc, tạo nên sức mạnh gắn kết cộng đồng và để phân biệt sự khác nhau giữa dân tộc này với dân tộc khác trong cộng đồng nhân loại.

Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực còn có mặt tiêu cực của nó đó là nguy cơ xói mòn, phai nhạt và biến dạng hệ thống giá trị trong bản sắc văn hóa dân tộc, sự du nhập của lối sống tư sản, suy giảm thuần phong mĩ tục, sự chống phá của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch trên lĩnh vực tư tưởng, văn hóa. Thanh niên là lực lượng xung kích, sáng tạo có vai trò quan trọng to lớn trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, họ là lực lượng trực tiếp tham gia bảo vệ, giữ gìn, bổ sung, phát triển và quảng bá những giá trị bản sắc văn hóa dân tộc thông qua việc thực hiện nội dung, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Vì vậy, để phát huy vai trò của thanh niên với việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trong bối cảnh hội nhập quốc tế hiện nay chúng ta phải thực hiện có hiệu quả một số nội dung, biện pháp cơ bản sau:

Những giá trị tinh hoa văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc được xây dựng và ghi nhận bởi những chiến công hi sinh thầm lặng của biết bao thế hệ người dân Việt Nam. Nó là kết tinh những gì là tinh túy nhất của dân tộc để rồi chính những giá trị đó lại lung linh tỏa sáng, soi sáng con đường chúng ta đi. Không chỉ bây giờ mà mãi mãi về sau những giá trị tinh hoa văn hóa của dân tộc sẽ là hành trang, động lực để cho thanh niên Việt Nam chúng ta tiến vào kỷ nguyên mới tô thắm nên truyền thống ngàn năm văn hiến của dân tộc.

Trình bày suy nghĩ của em về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của thế hệ trẻ ngày nay – Bài mẫu 3

Quá trình hội nhập quốc tế đã có những tác động nhất định, làm thay đổi phương thức tư duy, lối sống của sinh viên theo hướng hiện đại và tích cực, chủ động hơn. Sinh viên nước ta biết thêm nhiều hơn về phong tục, tập quán, văn hóa và con người của các quốc gia trên thế giới. Có điều kiện khám phá thế giới, tiếp thu và làm chủ các tiến bộ khoa học – kỹ thuật hiện đại, tri thức mới…

Bên cạnh đó, cũng có những hạn chế cần được nhìn nhận và điều chỉnh kịp thời, như: Một bộ phận sinh viên xa rời truyền thống, lịch sử, văn hóa của dân tộc. Không ít người có thái độ ứng xử, biểu hiện tình cảm thái quá trong các hoạt động giải trí, văn hóa, nghệ thuật; lãng quên, thờ ơ đối với dòng nhạc dân ca, dòng nhạc cách mạng, truyền thống. Bên cạnh đó, chúng ta thấy một hiện tượng đáng báo động của giới trẻ nói chung và sinh viên nói riêng trong việc hội nhập, tiếp thu văn hóa thế giới, du nhập những hoạt động văn hóa tiêu cực, không phù hợp thuần phong, mĩ tục của dân tộc. Không ít sinh viên đang ngày đêm cuốn vào các trò chơi điện tử, online mang nặng tính bạo lực, ảnh hưởng lớn đến sức khỏe, thời gian học tập. Có những người say mê với các ấn phẩm, văn hóa phẩm không lành mạnh, độc hại, dẫn đến những hành động suy đồi đạo đức, vi phạm pháp luật.

Bên cạnh đó, những biểu hiện sai lệch của những người mà giới trẻ coi là thần tượng như ca sĩ, diễn viên điện ảnh… cũng ảnh hưởng không nhỏ đến lối sống của một số sinh viên hiện nay. Ngoài ra, ngôn ngữ dùng trong những cuộc trò chuyện trên các trang mạng xã hội hay tin nhắn cũng bị một bộ phận học sinh, sinh viên “biến tấu” với những từ ngữ khó hiểu, thậm chí dung tục và sử dụng một cách tràn lan, khó chấp nhận, không còn giữ được sự trong sáng của tiếng Việt.

Những thực trạng nêu trên xuất phát từ những nguyên nhân khách quan và những nguyên nhân chủ quan. Trước hết, cần phải khẳng định, bản thân mỗi học sinh, sinh viên chưa thật sự xây dựng cho mình ý thức tự rèn luyện, nâng cao trình độ, học hỏi kỹ năng.

Bản lĩnh, ý thức tìm hiểu còn hạn chế của sinh viên trước những loại hình hoạt động văn hóa, nghệ thuật khác nhau cũng là một trong những nguyên nhân đáng chú ý dẫn đến những hạn chế, yếu kém của một bộ phận bạn trẻ trong việc tham gia gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc. Trong thực tế cuộc sống, một số hoạt động văn hóa, nghệ thuật không còn phù hợp với sở thích của tuổi trẻ, cho nên giới trẻ và sinh viên phải tìm đến với những loại hình nghệ thuật du nhập từ nước ngoài. Tuy nhiên, các loại hình này lại chưa được chọn lọc trước khi tràn lan trong xã hội. Công tác quản lý của các ban, ngành chức năng chưa thật sự có hiệu quả trong việc khắc phục thực trạng này.

Trước những thách thức và khó khăn mà đất nước đang phải đối mặt, sinh viên phải tự đặt ra cho bản thân mình câu hỏi: Là những trí thức tương lai của đất nước, mình đã, đang và sẽ làm gì để góp phần đưa đất nước phát triển, giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc?

Để trả lời được câu hỏi nêu trên, mỗi sinh viên phải tự mình phấn đấu, rèn luyện, tự trau dồi cho bản thân những kỹ năng cần thiết, không ngừng nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ, nỗ lực rèn luyện vì lợi ích chung của cộng đồng và vì chính sự phát triển của cá nhân. Quan trọng hơn, các bạn trẻ cần xây dựng bản lĩnh văn hóa, sẵn sàng đấu tranh với những hoạt động, sản phẩm văn hóa không lành mạnh.

Trình bày suy nghĩ của em về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của thế hệ trẻ ngày nay – Bài mẫu 4

Để đứng vững và phát triển xuyên suốt quá trình dựng nước và giữ nước, bên cạnh việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, mỗi một quốc gia đều phải coi trọng việc gìn giữ bản sắc văn hóa. Vai trò, ý nghĩa to lớn của bản sắc văn hóa đối với sức sống mạnh mẽ và bền bỉ của mỗi một dân tộc đã đặt ra vấn đề về vai trò của giới trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước đối với việc gìn giữ bản sắc văn hóa.

Như chúng ta đã biết, bản sắc văn hóa là điều cốt lõi mang tính đặc trưng, màu sắc riêng của mỗi một quốc gia, dân tộc; được hình thành và được vun đắp song song với quá trình dựng nước và giữ nước theo cả chiều đồng đại và lịch đại. Đó có thể là những giá trị về vật chất, cũng có thể là những giá trị văn hóa về tinh thần như phong tục tập quán, truyền thống văn hóa,… Đối với dân tộc Việt Nam, những giá trị đó luôn bền vững, trường tồn theo thời gian như nền văn minh lúa nước, trống đồng Đông Sơn, tinh thần yêu nước mạnh mẽ, bền bỉ như sợi chỉ đỏ xuyên suốt lịch sử dân tộc, tinh thần “tương thân tương ái” giàu giá trị nhân văn, hay truyền thống đạo lí “uống nước nhớ nguồn”, “ân nghĩa thủy chung”,….

Bản sắc văn hóa có ý nghĩa vô cùng sâu sắc đối với mỗi một quốc gia, dân tộc. Trước hết, bản sắc chính là cái gốc, cái hồn cốt lõi khẳng định sự tồn tại của mỗi một quốc gia, dân tộc. Điều này đã được Nguyễn Trãi – tác giả của áng thiên cổ hùng văn “Bình Ngô đại cáo” sớm khẳng định trong giai đoạn lịch sử trung đại. Trong tác phẩm của mình, để nêu ra một khái niệm hoàn chỉnh về quốc gia, dân tộc, Nguyễn Trãi đã nêu ra năm yếu tố, trong đó có hai yếu tố về nền văn hiến và phong tục tập quán, thể hiện rõ sự ý thức sâu sắc về vai trò của bản sắc văn hóa. Không chỉ dừng lại ở đó, bản sắc còn là cái nôi nuôi dưỡng ý thức về quyền độc lập và ý thức gìn giữ non sông, đất nước đối với mỗi một con người. Trong vô vàn những quốc gia tồn tại bình đẳng với bức tranh đa dạng và muôn màu sắc, bản sắc chính là một trong những yếu tố làm nên đặc trưng riêng, không thể hòa lẫn, hợp nhất giữa các đất nước.

Trong bối cảnh hòa nhập vào nền kinh tế thị trường và mở cửa hội nhập quốc tế hiện nay, vai trò vị trí của bản sắc văn hóa dân tộc càng được khẳng định hơn nữa và gắn bó mật thiết với trách nhiệm của thế hệ trẻ. Là những chủ nhân tương lai của đất nước, thế hệ thanh thiếu niên học sinh Việt Nam đã và đang phát huy bản sắc dân tộc bằng những việc làm tích cực. Mặc dù có sự du nhập và tác động từ văn hóa nước ngoài nhưng không ít bạn trẻ vẫn tìm về với những giá trị truyền thống mang đậm bản sắc dân tộc như những trò chơi dân gian, những loại hình văn hóa dân gian như ca trù, nhã nhạc cung đình,…, đặc biệt là không ngần ngại quảng bá hình ảnh của Việt Nam ra thế giới. Trong phần thi về Trang phục dân tộc, Hoa hậu H’Hen Niê đã tỏa sáng với bộ quốc phục được lấy cảm hứng từ những chiếc bánh mì, mang theo niềm tự hào về thành tựu nông nghiệp của nước ta trên đấu trường nhan sắc quốc tế.

Tuy nhiên, bên cạnh đó, trong xã hội hiện nay, chúng ta vẫn dễ dàng bắt gặp những thanh niên với lối sống xa rời bản sắc dân tộc. Họ thờ ơ với những giá trị truyền thống ở cả vật chất cũng như tinh thần; và đề cao những giá trị văn hóa du nhập ở nước ngoài qua sự thần tượng, sính ngoại vượt ngưỡng cho phép. Chẳng hạn như việc các bạn trẻ vô tư sử dụng những ngôn từ nước ngoài xen kẽ vào tiếng Việt, tạo nên những cách diễn đạt khó hiểu và ảnh hưởng đến sự trong sáng của tiếng Việt. Những hành động đó đã vô tình tác động xấu đến việc duy trì, phát huy nền văn hóa dân tộc.

Thế hệ trẻ cần ý thức được vai trò, ý nghĩa của bản sắc dân tộc để nâng cao tinh thần gìn giữ những giá trị tốt đẹp này. Đồng thời, cần rèn luyện lối sống, những hành động tích cực phù hợp với những truyền thống đạo lí tốt đẹp của dân tộc, bảo lưu, phát huy những giá trị riêng đậm đà bản sắc dân tộc. Chúng ta còn cần lên án, phê phán những hành vi làm mai một bản sắc dân tộc, và có thái độ đấu tranh mạnh mẽ để bài trừ và tẩy chay những hoạt động văn hóa không lành mạnh đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trong xã hội hiện nay.

Như vậy, thế hệ trẻ là tầng lớp có vai trò, ý nghĩa to lớn trong việc gìn giữ, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Là những học sinh được sinh ra và lớn lên trong cái nôi của bản sắc dân tộc, chúng ta cần nỗ lực, cố gắng trong học tập, lao động để trở thành những công dân tốt, góp phần xây dựng, bảo vệ quê hương, đất nước.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Chức Năng Giáo Dục Của Tác Phẩm Văn Học trên website Photomarathonasia.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!